Người Việt Ngày Nay
Breaking News
Home / VĂN NGHỆ / Một Vài Biểu Cảm Về Thi Tập “ĐƯỜNG TRĂNG” Của LAM NGUYÊN

Một Vài Biểu Cảm Về Thi Tập “ĐƯỜNG TRĂNG” Của LAM NGUYÊN

Nhà thơ Lam Nguyên (giữa) bên cạnh các cháu trong một buổi thơ nhạc tại Chùa Cổ Lâm

Tôi quả thật đã nhận được nhiều cảm xúc sâu lắng sau khi đọc xong thi phẩm ĐƯỜNG TRĂNG của Lam Nguyên.
Nỗi nhớ niềm thương của quê hương cố quân, trong đó man mác chứa chan tình cảm của một người con xa lìa đất mẹ nhiều năm.
Chuỗi thơ ĐƯỜNG TRĂNG trang trải nỗi lòng luôn đau đáu mơ về cựu ảnh, dư âm của một thời quá khứ đầy ắp sự ấm áp thăng hoa của tình quê, nghĩa bạn và con tim yêu thương chân chính khi tóc còn xanh theo mùa xuân mời gọi.
Ngôn từ và thi pháp trong ĐƯỜNG TRĂNG thật gần gũi, thật nhẹ nhàng, vượt qua khung cửa cổ lệ luật thơ, không sáo ngữ, không nặng nề điển tích.
Dòng chảy tâm tư của tác giả khi đóng, khi mở, loang loáng chập chờn, khi hiện thực khi huyền ảo, như những dải lụa trăng, uyển chuyển theo từng cơn gió xao, lúc trên cao thanh khí thượng tầng, lúc mênh mang kì diệu theo sóng bụi trần ai… đúng như tâm trạng của một khách tha phương “ cầu sương quán trọ”.
Một thi nhân, luôn mơ về “ Chân Thiện Mỹ” , tâm hồn lại luôn nhạy cảm, ở giữa vùng đất lạnh tuyết băng, thì làm sao tránh được nỗi cô đơn, niềm ước ao mơ về quê mẹ – một Lam Nguyên của tôi là vậy đó.

“Màu nắng còn tươi vương áo em
Lá rơi từng nhịp thở con tim
Em về với cả hồn man dại
Vũ trụ chờ trăng trong tiếng đêm”

Theo Lam Nguyên, vũ trụ vô cùng kia vẫn phải còn chờ TRĂNG để xóa bóng đêm cô quạnh, thì tâm thức của tác giả vẫn có thể gắn hồn mình vào ĐƯỜNG TRĂNG để tìm đường về dĩ vãng, hầu kết hợp những đau buồn rạn vỡ thành “ chiếc phao pha lê” thần kì để làm bảo bối tinh thần cho cuộc sống của một Lam Nguyên vậy.

“Ai chở trăng tình đến xứ mô
Để hồn tôi lạnh giữa hư vô
Để tim tôi buốt trong hiu quạnh
Và để lòng tôi luống thẫn thờ!”

ĐƯỜNG TRĂNG luôn thanh thoát, dẫu đôi khi bềnh bồng chia nhiều ngã rẽ để sinh buồn vui lẫn lộn cho đóa tơ trăng bạch ngọc, thì TRĂNG vẫn có thể vui theo người sầu – theo người Lam Nguyên đã nhận ra điều ấy:

“Sương lạnh âm thầm rơi trước ngõ
Trúc buồn ủ rũ đợi bên thềm
Ngày về vắng bóng thân bằng cũ
Chỉ thấy trăng sầu trên mái hiên!”

ĐƯỜNG TRĂNG sưởi ấm hồn thơ nên thi nhân thường say với TRĂNG đâu có gì là lạ. Một Lam Nguyên giờ đã “ sương cài mái tóc” những sợi tóc trắng ấy vẫn như là sợi TRĂNG nguyên trinh ngày nào:

Theo đường trăng em đến
Ta ôm lấy hương nồng
Giữa ánh màu tâm thức
Ta siết em vào lòng
Em bảo ta bày chuyện
Đem tình vào cõi thơ
Ta gục đầu chấp nhận
Đời là một giấc mơ!”.

Dẫu giấc mơ có trở thành một huyền thoại thì đối với thi nhân huyền thoại đó đáng để chiêm ngưỡng và tôn thờ.
Lam Nguyên chắc đã bằng lòng với tình thơ của Lamartine: Tìm thú vị trong đau thương!
Lam Nguyên đã có ý thơ tương tự :

“Em là thuyền xa bến
Một đêm lạnh trăng tàn
Hồn nghe đau gió hú
Ta gõ mạn thuyền lan!”

Thật là sâu lắng ở ĐƯỜNG TRĂNG:

“Gái bến nước Tô Châu
Ngước nhìn vầng trăng sáng
Yêu… biệt… vạn cổ sầu!”

Tình yêu quê hương của Lam Nguyên đã có lần được thẩm định qua hai tác phẩm: thi tập MẶC TƯ và thi tập BÓNG XƯA.
Tôi chỉ muốn ghi nhận những nét độc đáo riêng có trong thi phẩm ĐƯỜNG TRĂNG này.
Con đường nào về lại quê hương mà Lam Nguyên luôn thắc thỏm đợi chờ. Phải chăng là con đường sóng gió nổi hai bờ ĐẠI DƯƠNG nghìn trùng diệu viễn. Phải chăng là con đường trên cao của những tầm bay hiện đại. Những con đường ấy đều có thực, nhưng chưa trọn vẹn là thực đối với tâm thức của Lam Nguyên. Quê hương của Lam Nguyên luôn hiện hữu trong tâm trí, trong hồn, trong nhịp thở , trong huyết quản con tim… nên chỉ có con đường THƠ TRĂNG là dễ dàng đưa Lam Nguyên về cố quận, giúp Lam Nguyên đỡ cơn “co thắt”, “quằng nặng” bởi nỗi nhớ niềm thương “cội nguồn nôi mẹ”
Hàng trăm câu thơ nối lại thành ĐƯỜNG TRĂNG rộng mở và ấm áp cho một Lam Nguyên và cho chính tôi nữa!
Cảm ơn Lam Nguyên đã tặng cho tôi một “chiếc cẩm bào” được dệt bằng sợi tình sợi nghĩa. Lam Nguyên là một Lam Nguyên như vậy đó.

TRƯƠNG TRỌNG THÔNG

About nvngaynay

Comments are closed.

Scroll To Top