Người Việt Ngày Nay
Breaking News
Home / VĂN NGHỆ / Cảm nghĩ về tập thơ “Chút Đời Còn Lại Trong Thơ” của nhà thơ Hoàng Mai Nhất

Cảm nghĩ về tập thơ “Chút Đời Còn Lại Trong Thơ” của nhà thơ Hoàng Mai Nhất

Trong tâm hồn của bất cứ người Việt Nam nào cũng thích thơ,yêu thơ và thích làm thơ. Thơ là tiếng nói, là tâm tình từ trái tim vọng ra ngoài bằng những ngôn ngữ có vần, có điệu như những giòng nhạc nghe thật êm ái, thật du dương . Thơ chính là những câu ca dao ta được, thấm qua lòng từ tiếng ru hời của mẹ; nuôi ta lớn khôn trên những luống mạ non qua câu hò, tiếng hát của các cô thôn nữ miền quê. Thơ quyến rủ dịu dàng cùng tiếng mái chèo khua nước của cô gái chèo đò trên sông và còn nhiều… nhiều nữa qua những câu ca dao, tục ngữ của các bậc cha ông đã dùng làm lời khuyên răn cho đàn cháu thơ dại mà ta học thuộc làu và mãi mãi nằm trong tiềm thức, chờ có dịp là trỗi dậy .
Vì vậy , tuy đời sống hàng ngày bận rộn, ta tưởng đã quên đi…nhưng không, nhiều lúc bất chợt thấy một cảnh vật, thấy một đóa hoa, cảm nhận được mối tình chung thủy; nhớ lại những giây phút tuyệt vời của thời hẹn hò vụng dại và ngay cả những kỷ niệm đắng cay chua chát của cuộc đời; những dâu bể của cuộc di cư vĩ đại Tháng 4 Đen 1975; hay có những giờ phút nghe tình yêu Tổ Quốc ngút ngàn trong hơi thở, ta đặt bút làm thơ… để khi có một lúc nào đó, không còn gì trên cõi đời tạm bợ này nữa; ta chỉ còn lại những giòng thơ. Đó là chủ đề của tuyển tập thơ “Chút đời còn lại trong thơ” của nhà thơ Hoàng Mai Nhất.
Thật tình khi nhận được tập bản thảo của anh, tôi thật vui vì anh vẫn còn nhớ đến tôi sau lần gặp gỡ duy nhất trong đại hội “Phụ Nữ Tài Hoa ” do nhà thơ Quốc Nam tổ chức tại Seattle/2005. Lúc ấy, chúng tôi đã có dịp nói chuyện với anh (vì anh là một trong những người phụ giúp anh Quốc Nam rất nhiều ở đại hội này). Lúc ấy, tôi cũng biết anh thích làm thơ và anh cũng cho chúng tôi xem một vài bài thơ của anh. Bẵng đi từ lúc ấy cho đến nay đã được 4 năm, bây giờ thấy được nét chữ của anh, thấy được những hình ảnh kỷ niệm chụp chung với bạn bè, với gia đình anh và được đọc những giòng thơ của anh; làm sao mà không vui cho được. Ngay từ trang đầu, anh cũng đã viết:

Thơ làm chữ nghĩa thăng hoa
Thơ đem chữ nghĩa thăng hoa dâng đời

Vì vậy, anh đã đem ngôn ngữ tự trái tim để làm thăng hoa đời sống , một đời sống mà anh cho rằng : “Đời không qua bể sẽ không là đời . “Bể” trong cuộc đời của Hoàng Mai Nhất gồm nhiều giai đoạn:
Giai đoạn yêu thương, hờn giận với người con gái tênThanh Bình trong những vần thơ nói về tình yêu đôi lứa; khi mà tình trong như đã mặt ngoài còn e:

Đầu con dốc nhà em từng trệt
Cuối dốc dài anh ở lầu cao
Tụi mình cuộc sống cách nhau
Cần nhiều cố gắng để sau được gần…

Những giây phút có vẻ giận hờn nhưng lại cũng ngập tràn nhung nhớ, mà HMN cho đó là “Thú đau thương”:

Em có biết hay không muốn biết
Hỡi người ta trót lỡ yêu thương
Em đã đến để rồi sẽ ra đi
Riêng mình ta ở lại “thú đau thương”

Và để rồi:

Bao kỷ niệm gom về qua giấc mộng
Cho thương nhớ vơi đầy theo tháng năm

Sự nhớ thương gậm nhấm nên không thể ngồi yên được :
Thế đấy ! đêm nay anh lại đến …
đến tìm nàng, nhưng than ôi :

…Cửa nhà vẫn đóng , đèn vẫn sáng
Sao vắng em rồi , cảnh trống không
Nỗi buồn lại đến theo sương lạnh
Anh mất em rồi ! Ta mất nhau !

Những kỷ niệm ngọc ngà với mối tình đầu như bài thơ “Cánh Hoa Sinh Nhật” hay “Chỉ cần”, ‘Tương tư cành”. Và cuối cùng tình yêu đã kết hợp lứa đôi qua bài thơ “Cùng anh chẳng ngại”:

Nhà em nhóm họ rỡ ràng
Theo anh có lễ rộn ràng đón dâu
Cho dù biển cả sông sâu
Cùng anh chẳng ngại qua cầu đắng cay

Tình yêu của HMN được đơm hoa kết trái tiếp theo với những bài thơ khi có tác phẩm thứ nhất là lúc đứa con sinh ra đời, con được đầy tháng; đó là những giây phút êm đềm trong cuộc sống của HMN.
Những “bể” trong cuộc đời của HMN là những tháng ngày trong lao tù Cộng Sản như những Quân, Dân, Cán, Chính miền Nam đã trải qua sau khi miền Nam thất thủ, anh đã “nếm mùi” CS,nhưng anh vẫn hiên ngang trong cơn thất thế:

….Ta vẫn là ta của thuở nào
Cho dù tù ngục với xiềng gông
Với những đòn thù lên thân xác …

Anh đã chứng kiến cảnh bể dâu sau cuộc đổi đời, nhìn lại bạn bè chiến hữu cũ, sau cuộc chiến:

Phần máu xương anh để lại chiến trường
Chưa được tính bởi vì anh là lính…

Người chiến sĩ năm xưa từng kiêu hãnh
Giữa chiến trường bom đạn giữ miền Nam
Giờ đói rách trong căn nhà dột nát
Ôm tủi hờn lây lất sống lang thang

Đâu đồng đội ? đâu tình xưa chiến hữu
Đâu mất rồi những tình cũ thân thương ?…

Giờ đây, cũng như những người Việt Nam làm kẻ lưu vong, bạn bè anh đã trải qua chốn lao tù Cộng Sản; sức đã tàn, thân đã kiệt, nên “chí những mong tiến bước, nhưng sức không kham nổi đọan đường (trích truy điệu truyền thống Võ Bị) cũng lần lượt bỏ anh ra đi:

Cựu chiến sĩ, cựu tù “cải tạo”
Những lính già lần lượt bỏ ra đi
Nơi xứ lạ …. trời buồn, đất lạnh …
Anh đi rồi … đồng đội vẫn còn đây …

Hoàng MaiNhất cũng như chúng ta, những người con đất Việt, dầu xa quê hương nhưng vẫn một dạ yêu giống nòi, yêu giải giang sơn gấm vóc đã được tổ tiên gầy dựng, chiến đấu giữ gìn. Bài học vở lòng “Nước Việt Nam, chạy dài từ Ải Nam Quan đến Mũi Cà Mau” còn đó. Ải Nam Quan đã biến mất trên bản đồ nước Việt và trở thành một phần đất của Trung Quốc, thác Bản Giốc cũng về tay giặc thù truyền kiếp của ViệtNam. Anh đã bật lên tiếng lòng bằng những câu thơ:

Dân ta phải biết sử ta
Thần phục Trung Cộng ấy là Đảng ta ….

Chỉ có “Đảng” mới bán nước hại dân, bán đất, nhượng biển:

Quan thầy ban lệnh Đảng ta tuân hành
Mười hai hải lý luật thành
Công hàm xác nhận rành rành tặng “anh”
Nam Quan, Bản Giốc dâng nhanh
Đất liền biên giới xin anh “quản” dùm …
.

Cuộc chiến đã hơn 4 thập niên vẫn chưa tàn, chúng ta vẫn còn chiến đấu, tuy không có súng đạn, xe tăng, đại pháo nhưng với tấm lòng yêu tổ quốc thiết tha; Hoàng Mai Nhất cùng với CĐ NgườiViệt hải ngoại, luôn nêu cao ngọn cờ chính nghĩa, còn hơi thở là vẫn còn chiến đấ ; đem ý chí mình truyền lại cho thế hệ mai sau, hầu một ngày khôi phục giang sơn khỏi ách cai trị độc tài đảng trị của CS. Với tâm tình, nguyện vọng đó, Hoàng Mai Nhất đã dặn dò con khi con hỏi ba: “vì sao phải thế ?”

Ba trả lời: ”mất nước lưu vong
Tại thời thế giờ đành ra thế
Sư tử gầm nhớ (trở) lại rừng xưa
Tuổi đã già, ba cậy nơi con
Tiếp tay ba dựng lại cơ đồ….
Con phải biết mình là gốc Việt
Đất nước mình đang mất tự do
Cơm chưa no, áo còn chưa ấm
Con phải về đem lại Tự Do ..

Thơ của Hoàng Mai Nhất bài nào, trang nào cũng chất chứa một tấm lòng đôn hậu, với tình cảm gói ghém dành cho người yêu và cũng là người vợ hiền son sắt; lòng hiếu thảo dành cho mẹ già, tình thương con và tình yêu tổ quốc đươm đầy, ngút ngàn trên từng trang giấy trắng .
Thơ anh giản dị, không trau chuốt nhưng mặn mà, không kiểu cách văn hoa nhưng dễ đi vào lòng người . Anh làm thơ như một nhu cầu của đời sống vì chút “đời” của anh chỉ “còn lại trong thơ”. Đọc thơ Hoàng Mai Nhất để cảm thông với tác giả:

Thơ là tiếng nói của lòng
Thơ là mạch sống cội nguồn từ tâm

Thu Nga

About nvngaynay

Comments are closed.

Scroll To Top