Người Việt Ngày Nay
Breaking News
Home / TIN TỨC / TIN CỘNG ĐỒNG / Đêm thơ nhạc hoài niệm Tháng 4 Đen – Anh Không Chết Đâu Anh

Đêm thơ nhạc hoài niệm Tháng 4 Đen – Anh Không Chết Đâu Anh

Nguyễn Khoát Hải – Chiều 27 tháng 4/2019 tôi đến dự đêm thơ nhạc hoài niệm Tháng Tư Đen – Anh Không Chết Đâu Anh tổ chức tại nhà hàng Lucky Dragon – Seattle, tôi nghe những u uất lại thêm một lần phủ kín hồn tôi. Trong khoảng khắc ấy, tôi chợt nhớ đến câu nói:
Đâu đó trong kiệt tác La Condition Humaine, (Thân phận con người) văn nhân André Malraux nói rất chí lý: “Trong cuộc sống, cần nuôi dưỡng một chút căm hờn mới có thể tiếp tục tranh đấu”.
Và một câu khác:
Tout pardonner parce que tout s’efface
(M. Maeterlinck)
“Hãy tha thứ cho tất cả bởi tất cả đều phải tiêu ma

Rồi tôi tự hỏi: hai câu trên có mâu tuẫn không? Tôi không tìm ra câu trả lời.
Tôi bước vào nhà hàng, thấy một cái bàn trước sân khấu để nhiều nón của các binh chủng QLVNCH và đặc biệt một cái nón sắt đội trên cây súng dựng đứng đặt giữa bàn, tôi thầm nghĩ, hình ảnh đó hẳn đã nói lên ý nghĩa hoài niệm gói ghém trong bảng chữ Đêm thơ nhạc ANH KHÔNG CHẾT ĐÂU ANH.
Sau nghi lễ chào cờ VNCH và phút mặc niệm, anh Nguyễn Hữu Ký đã ngâm một bài thơ nói lên niềm đau vong quốc với tiếng sáo phụ họa của Phan Uy Nghi đã mở đầu chương trình Đêm thơ nhạc ANH KHÔNG CHẾT ĐÂU ANH.
Ngay từ phút đầu tiên ấy, tôi lặng người đi và tưởng như mình đang ở một nơi nào đó … của ngày đó … Và kìa, ngày đó, mỗi khi nhận lệnh hành quân, lại nghe loáng thoáng những tiếng nói, tiếng cười, thảng thốt giữa màn đêm tịch yên, tiếng cười “ướt sũng” làm mềm cả môi, hay chóa lòa như ánh hỏa châu lập lòe giữa đêm đen. Bởi ngày trước lần đi nào đó, chúng tôi thường cười đùa bảo rằng nhà bếp nhớ đừng nấu cơm quá lửa để cơm khét, điềm xui đấy! Rồi khề khà bên nhau, bông đùa đủ chuyện hoặc còn đọc (chứ không phải ngâm) hai câu thơ mà những người lính thuở ấy ai mà chẳng biết, chẳng in trong đầu:
Một mai ta chết trong rừng thẳm,
Thì có ngàn hoa phủ liệm ta
… Để rồi, sau lần đi ấy, ta về kể lại cho nhau nghe những tiếng chim kêu vượn hú, những bước chân nhè nhẹ, chầm chậm rải trên mặt đất những tiếng u uẩn hờn căm nặng chĩu, hay cái lành lạnh nổi da gà khi một âm thanh là lạ chợt vang lên giữa khu rừng núi tịnh yên … Và ta cứ mặc nhiên để khói thuốc, bọt bia, hay cái sền sệt đen đặc gợn sóng trên ly cà phê gột phủi cho ta lớp bụi phủ cả trong và ngoài thân xác. Và nhớ nhé, hãy gói kỹ nó lại cất trong kho lưu niệm để mai này khi chân chồn, gối mỏi, mắt mờ, tay run run thì cố mà mở cái kho lưu niệm đó ra rồi thẫn thờ một mình lẩm bẩm nhắc lại chuyện xưa mà tưởng như đang tâm tình với bè bạn hoặc ai đó. Rồi những mẩu chuyện của những ngày cuối tháng tư đen chiếu trên mành hình (slice show) cùng với một số bài thơ ‘vong quốc hận’ qua giọng ngâm của Chánh Tâm Nguyễn Hữu ký với tiếng sao phụ họa của Nghệ sĩ Phan Uy Nghi cùng với những bản nhạc như Anh không chết đâu anh, Kỷ vật cho em, Tình hoài hương, Người di tản buồn, Giã từ vũ khí, Chiều Tây đô, Một chút quà cho quê hương, Sài Gòn niềm nhớ không tên, Bên bờ đại dương, Người tình không chân dung, Anh là ai ?, Trả lại cho dân, Đêm nguyện cầu, v.v… qua các giọng ca của các ca sĩ: Lâm Mai Hương, Nguyễn Huy, Minh Phụng, Hà Thanh Thúy, Kim Khuê, Mimi, Tammy …đã đưa người nghe về vùng trời ngày đó – ví như vùng kỷ niệm – và phải chăng Vùng kỷ niệm như những con sóng xoáy ngầm dưới đáy tâm thức, nó nằm yên, nhiều khi tưởng như ngủ quên, bỗng bùng lên cuồn cuộn không ngờ được …
Và kìa, ở tận cùng “Đỉnh nhớ” vùng kỷ niệm của những người đi trước, đi sau, và đồng hành, đặc biệt của “những người thuở ấy”, kỷ niệm nào đó – như một dấu ấn cuộc đời – chợt quặn mình thức dậy đưa vùng trời dĩ vãng chạy ngang qua trước mắt …
Riêng tôi, sửng sờ quay về vùng kỷ niệm rồi thầm tự hỏi mình:

Vào vùng kỷ niệm hỏi thầm nỗi nhớ.
Có nhận ra người thuở đó hay không.
Áo chinh nhân khắp nẻo đường sương gió.
Dấn bước quân hành trả nợ non sông.

Vào vùng kỷ niệm thoảng nghe hơi thở.
Nói với hình hài nợ trả chưa xong.
Nợ chưa trả hết – đường còn dang dở.
Kéo kỷ niệm nào theo gót lưu vong.

……….
Bởi vì
Một đoạn đời quá khứ
Một trang vong quốc sử
Một khúc chiêu hồn
Một chuỗi tủi hờn
Vùi trong huyệt mộ
Ngàn năm muôn thuở

……………
Đâu đó, chợt văng vẳng vang lên lời bản nhạc ‘‘Anh Đã Ngủ Yên Trên Quê Hương’’ của tác giả Trần Duy Đức:
……………
Ngoài trời vẫn còn mưa 
người nằm dưới mộ sâu 
Ôi thiên thu phôi phai hình hài 
Hỡi người ơi tủi lòng 
Hỡi người ơi tủi lòng
 

Bao năm tháng cô đơn nằm đây 
Bên bia xanh ai qua từng ngày 
con mưa xuống nuôi xanh cỏ hoang 
Trên quê hương xương khô mộ gầy 
Đã ngủ yên một ngày 
Anh đã ngủ yên một đời

…………………
Vâng, Anh Đã Ngủ Yên Trên Quê Hương từ lâu rồi, từ hai mươi năm trước 1975 cho đến bây giờ và mãi mãi ngàn sau, Anh nằm xuống để cho chúng tôi hơi thở nuôi hình hài sống đến ngày hôm nay.
Và tôi thấy làn da gai ốc, hơi thở nghẹn lại khi nghe những lời ca vang trên sân khấu:

Trong cái nón sắt của anh 
mặt trời vẫn còn đó ban ngày 
và ban đêm mặt trăng hoặc muôn muôn 
triệu triệu vì sao vẫn còn đó 
tất cả vẫn còn đó vẫn còn đó. 

Nhưng anh bây giờ anh ở đâu 
con ễnh ương vẫn còn gọi tên anh trong mưa dầm
tên anh nghe như tiếng thở dài của lòng đất mẹ 
Dạo tháng Ba tên anh lẫn trong tiếng sấm đầu mùa mưa
nghe như tiếng gầm phẫn nộ đến từ cuối trời. 

Hỡi người chiến sĩ đã để lại cái nón sắt 
trên bờ lau sậy này 
Anh là ai? Anh là ai? Anh là ai?

(Lời bản nhạc Người Tình Không Chân Dung của Tác giả: Hoàng Trọng)

Tâm sự thì nhiều lắm, có điều phải thú thật, tôi thấy nóng trên mí mắt, tôi thấy nghẹn lại và rưng rưng lệ vương đúng là nỗi lòng của người di tản buồn:

Chiều nay có một người đôi mắt buồn 
Nhìn xa xăm về quê hương rất xa 
Chợt nghe tên Việt Nam ôi thiết tha 
Và rưng rưng lệ vương mắt nhạt nhòa 

………………………………
Cho tôi xin lại ngọn đồi, 
ở nơi tôi dừng quân cũ 
Cho tôi xin lại bờ rừng, 
nơi từng chiến đấu bên nhau 
Cho tôi xin một lần chào, 
chào bao nhiêu người đã khuất 
Xin cho tôi một mộ phần, 
bên ngàn chiến hữu của tôi

(Người Di Tản Buồn – Tác giả Nam Lộc)
Đêm thơ nhạc ANH KHÔNG CHẾT ĐÂU ANH với trên 20 tiết mục kéo dài gần 4 tiếng đồng hồ chứa đựng tâm tư tình cảm, nỗi lòng u uẩn, cả vui lẫn buồn của ‘‘Những Người Thuở Ấy’’ làm sao có thể trải lên trên dăm trang giấy đánh máy. Và dù chỉ cô đọng trong vài trang giấy nhưng mãnh lực đồng cảm với nhau thì vô cùng.
Với lịch sử, trăm năm chỉ coi như ‘cái chớp mắt’ …
Với ‘‘Những Người Thuở Ấy’’ đã ‘‘Đã Ngủ Yên Trên Quê Hương’’ thì vẫn sống mãi trong lòng Dân Tộc.
Còn với những người, đặc biệt hàng ngũ lãnh đạo ‘‘nhà nước ta’’ đã ‘‘ngủ mê’’ gần một thế kỷ rồi thì sao nhỉ? Đến bao giờ mới tỉnh lại ?.
Riêng tôi, trong thân phận của người khoác áo lính ‘‘thuở ấy’’ nổi trôi theo vận nước, đến ngay lúc này đây vẫn còn mơ ước một ước mơ: xin được gióng lên lời Tâm huyết của cục chính Huấn QLVNCH:
“Mẹ Việt Nam
“Ngày nào đất mẹ còn đau thương là chúng con còn chiến đấu.
“Chúng con xin muôn đời giữ nước. Nguyện lấy máu hồng tô thắm giang san.
“Để mỗi ngọn cỏ xanh là một niềm hy vọng.
“Để lời ca dao làm thiệp dậy mùa Xụân.”
Thay lời kết, xin cám ơn Đêm thơ nhạc ANH KHÔNG CHẾT ĐÂU ANH đã đưa tôi vào vùng kỷ niệm để ‘‘nhận lại’’ chính mình đã bị quên bẵng đi khá lâu.
Sau cùng, tôi lại xin mượn hình bìa ‘‘The Washington Post Magazine’’ (April 21, 1985) có chủ đề: VIETNAM ‘‘I remember anh I cry’’
và một trang trong của ‘‘The Washington Post Magazine’’ đó có đề tựa:
‘‘I never dreamed that our friends would betray us.’’
có hình chụp một vị tướng VNCH đưa tay chậm nước mắt – một hình ảnh mà chính tôi đã đang sống qua – bởi … tôi cũng đã hơn một lần khóc như thế …

About nvngaynay

Comments are closed.

Scroll To Top