Người Việt Ngày Nay
Breaking News
Home / SỨC KHỎE / Bệnh nhân nhiễm Covid-19 hồi phục kỳ diệu nhờ phương pháp dân gian

Bệnh nhân nhiễm Covid-19 hồi phục kỳ diệu nhờ phương pháp dân gian

Thầy Nguyễn Đồng, vị đông y sĩ quen thuộc với nhiều đồng hương ở Seattle, qua những lần đến chữa trị và hướng dẫn tự chữa bệnh tại Tổ Đình Việt Nam.
Ông từng trải nghiệm sinh tử khi bị nhiễm Covid-19. Ông đã kể lại câu chuyện thoát nạn thần kỳ trong những thời khắc nguy nan nhất.
Câu chuyện của Thầy thuốc Nguyễn Đồng
Tôi năm nay 66 tuổi. Tôi sinh ra tại làng An Xá, Lệ Thuỷ, Quảng Bình, Việt Nam. Những người con xa xứ như tôi thường có một nỗi niềm day dứt trong tâm. Đó là nỗi nhớ quê hương, nơi con sông Kiến Giang đổ ra biển Nhật Lệ. Làng tôi xưa đẹp lắm, êm đềm bên lũy tre xanh và cánh cò trắng dập dờn, phía Tây dựa núi Đầu Mâu – Trường Sơn, phía Đông giáp Đông Hải.
Ước nguyện trong tâm tôi muốn có một khoản tiền để trở về Việt Nam sửa sang nâng cấp lại ngôi mộ quốc tổ Ngài Lạc Long Quân ở Hà Đông – Bình Đà và cũng muốn trùng tu lại ngôi mộ thân phụ của Ngài là Kinh Dương Vương tại làng Á Lữ, huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
9 ngày sinh tử
Ngày 03/08/2020
Khi nước Mỹ đang bị dịch viêm phổi Covid-19 hoành hành, mọi người được khuyến cáo không đi ra ngoài. Nhưng ngày hôm đó tôi đã đi ra ngoài để mua vé số.
Khi vào khu vực mua vé số, một phụ nữ Mỹ đã đụng phải tôi và làm tôi ngã xuống đất. Vì lịch sự tôi xin lỗi bà ấy rồi mua 5 đô la vé số và trở về nhà.
Ngay chiều hôm đó tôi đã bị sốt, ho, trong người rất khó chịu. Tôi nhớ kỹ rằng mình đã đeo khẩu trang cẩn thận, chẳng lẽ chỉ vì một cú va chạm mà tôi đã bị nhiễm Covid-19?
Đêm hôm đó tôi không ngủ được, bị sốt và ho suốt đêm. Sáng hôm sau dậy thấy trong người rất khác lạ, tôi nghĩ mình dễ đã bị virus Vũ Hán tấn công.
Ngày 04/08/2020
Tôi nhờ vợ và con trai đưa vào phòng cấp cứu bệnh viện Memorial Hermann. Sau khi làm thủ tục và được bác sĩ khám qua mũi và họng. Ít phút sau bác sĩ cho biết tôi đã bị lây nhiễm Covid-19.
Bác sĩ quyết định cho tôi cách ly tại bệnh viện điều trị. Khi đó là 2 giờ chiều ngày 04/08/2020, bác sĩ truyền vào tĩnh mạch cho tôi một bịch nước trụ sinh 1000mg, cùng uống thêm 3, 4 thứ thuốc gì đó, đo đường huyết lên đến 400 mặc dù trước đây tôi không bị tiểu đường. Chiều tối đến rạng sáng hôm sau tôi như bị hôn mê, hơi thở như ngắn lại, ho liên tục, cơ thể như mất hết năng lượng.
Ngày 05/08/2020
Bác sĩ – y tá truyền cho tôi một bịch trụ sinh như chiều hôm trước và tiếp tục cho uống thêm nhiều thứ thuốc tây nữa. Khi đó đo đường huyết của tôi lên đến 420 và huyết áp 160/120. Tôi thấy mệt hơn, khó thở hơn, hơi thở như còn khoảng 8%, ho liên hồi, cảm giác hai buồng phổi như bị bể ra, ăn uống không được. Tôi đã được đặt máy trợ thở oxy Invacare 24/24, tiểu tiện trên giường.
Ngày 06/08/2020
Hai ngày nằm trong bệnh viện tôi không ăn không ngủ được, đường huyết lên quá cao trên 400, huyết áp cũng tăng theo. Bấy giờ tôi bi quan, người rất mệt, hơi thở ngắn không kéo dài được, cũng không ăn được. Đầu tôi choáng váng như bị ai cắt đi một nửa.
Ngày 07/08/2020
Sức khỏe của tôi càng suy sụp, tôi nghĩ nếu tiếp tục nằm viện nữa không biết hơi thở tôi sẽ đi về đâu… Tôi đề nghị bác sĩ cho về nhà cách ly để nhường chỗ cho bệnh nhân khác nặng hơn. May quá, bác sĩ đồng ý! Hai giờ chiều vợ tôi đến đón về nhà, tôi không đi nổi, phải ngồi xe lăn ra xe. Về tới chỗ đậu xe, vợ con tôi phải dìu vào nhà, được 100 mét tôi cũng không vịn được nữa.
Sau 4 ngày 3 đêm tại bệnh viện Memorial Hermann, bác sĩ bệnh viện cho bốn thứ thuốc gồm: huyết áp, tiểu đường… Mà trước đây tôi chưa từng bị bệnh này, thuốc nặng nhất là tiểu đường Januvia 100mg, dụng cụ chích Insulin, 2 máy trợ thở Rhena Air. Về lại nhà hơi thở tôi chỉ còn 10%, ho liên tục, hai buồng phổi như bị rách toang, phần do Coivid-19 tấn công, phần do thuốc hành hạ, phần do mất ngủ, cả tuần ăn uống không được, tôi sợ sệt, lo lắng và bi quan.
Vợ tôi tiếp tục đưa ba thứ thuốc ở bệnh viện cho tôi uống. Con trai tôi thử đường vẫn 400 như những ngày trước, sau đó cháu lại chích Insulin cho tôi. Hôm đó tôi cố gắng húp nửa chén cháo cảm. Từ cửa sổ nhìn ra ngoài trời nắng nóng tháng 8 của thành phố Houston, không có một ngọn gió, không bóng người qua lại, cũng chẳng có con chim nào bay lượn mặc dù trước nhà tôi có nhiều cây xanh, bóng mát như một công viên thu nhỏ. Nhìn cảnh tượng này tôi càng thấy bi quan hơn, cảm giác như có điều gì đó đen đủi sắp tới…
Đầu tôi nhức như búa bổ, ê ẩm toàn thân bởi virus Vũ Hán đang hoành hành khắp cơ thể… Tôi cầm giấy bút viết vài dòng cần viết để lại cho vợ con nếu lỡ có xảy ra bất trắc.
Đang nằm trị bệnh thì có điện thoại của bác sĩ Kim Anh, cho biết anh Vĩnh Thừa, người cùng quê Quảng Bình, bác sĩ Giám đốc bệnh viện Nhi, Trung tâm y tế Nhân Hòa tại Nam Cali cũng đang bị Coivid-19 tấn công, bị hôn mê nặng hơn tôi. (Về sau tôi được tin bác sĩ Vĩnh Thừa đã về cõi vĩnh hằng).
Khi tôi đang bi quan, thân xác kiệt quệ, khổ nhất là thở không nổi, hơi thở làm tôi không còn năng lượng nữa. Như có một chút may mắn, tâm trí tôi hồi nhớ lại bà bác sĩ Quỳnh Giao, bà đã từng tư vấn cho tôi biết về môn học Pháp Luân Đại Pháp (hay còn gọi là Pháp Luân Công). Khi tôi gọi điện thoại cho bác sĩ Giao, thật may bà đã nhấc máy. Tôi gắng kể hết tình trạng bệnh lý… Bác sĩ Quỳnh Giao khuyên tôi không uống Januvia – thuốc hạ đường nữa, vì thuốc này tuy hạ đường nhưng làm cơ thể rất căng thẳng, khó chịu, mệt lả người.
Lúc đó là 11 giờ trưa ngày 08/08, tôi quyết định làm theo y học cổ truyền Việt Nam và tập Pháp Luân Đại Pháp.
Tôi nhờ vợ nấu một nồi gồm: gừng, tỏi, chanh, giấm và mật ong rồi đun sôi hỗn hợp này lên. Đây là toa thuốc chuyên trị ngừa cảm cúm, thêm ăn cháo cảm nhiều hành, tiêu, tỏi, gừng. Uống thuốc nam xong, tôi ngồi trên giường tập 5 bài công pháp của Pháp Luân Công. Như có phép lạ, mới bài thứ 3 thì tôi khỏe ra, hơi thở tăng lên 50%, giọng nói rõ hơn, không còn ho liên tục nữa, đo lại tiểu đường chỉ còn 135, HA 130/190, người không còn sốt nữa và không còn dùng máy trợ thở nữa.
Ngày 10/08/2020
Tôi uống: gừng, tỏi, chanh, giấm táo, mật ong, ăn cháo cảm và không uống thuốc tây nữa. Tôi cảm thấy khỏe hơn và có thể đứng dậy tập 5 bài công pháp của Pháp Luân Công. Phép lạ như đến với tôi, cơn ho lui dần, hơi thở tăng lên 85%, huyết áp và đường ổn định.
Ngày 11/08/2020
Sau hơn một tuần ăn ngủ không được, tôi đã có một giấc ngủ để đời từ 10 giờ tối hôm trước đến 6 giờ sáng hôm sau. Nhìn ra cửa sổ phòng thấy hai con bướm đang bay lượn qua lại trên cây hoa hồng và cây nha đam, tôi hân hoan trong lòng, điều mà trước đây tôi chưa hề cảm thấy. Lại thấy hai con chim một lớn, một nhỏ đang hót líu lo, tung tăng trên cây xanh trước nhà.
Tôi mở cửa bước ra trước nhà nhìn ánh thái dương, cảm nhận sự sống quanh mình. Tôi hít thở làn không khí trong lành của một ngày mới, gió thu ban mai lay động lao xao những tán lá trên không làm rơi nhè nhẹ những hạt nắng thu lên người tôi… Có thứ gì đó ngan ngát thoảng qua trong gió khiến tôi cay sống mũi, nắng cứ dịu dàng trôi. Tôi nhìn lên bầu trời xanh trong.
Mấy ngày sau tôi thấy trong người trở lại như bình thường. Tôi gọi bác sĩ gia đình xin đi xét nghiệm lại Coivid-19, trung tâm xét nghiệm Coivid-19 chỉ cách nhà tôi 1,5km. Ba ngày sau, điện thoại reo lên, email cũng được trả lời: Tôi không còn bị nhiễm Coivid-19 nữa!
Trong những tháng ngày lịch sử này, khi đại dịch bùng phát cho dù có bị Coivid-19 tấn công, tôi muốn đem câu truyện mà bản thân đã trải qua viết ra, hy vọng sẽ giúp được nhiều người vượt qua được đại nạn như tôi. Pháp Luân Công thực sự vi diệu. Tôi xin tặng các bạn một cơ hội có thể đối kháng với Coivid-19.
Chúng ta đều xứng đáng có cơ hội đón nhận sự may mắn như nhau, hãy chuyển bài viết này cho những người chúng ta biết, trao cho nhau thêm cơ hội tự cứu mình trong giai đoạn khó khăn khi đại dịch đang lây lan khó kiểm soát hiện nay.

Thầy thuốc: Nguyễn Đồng
Houston – 26/01/2021

About nvngaynay

Comments are closed.

Scroll To Top