Người Việt Ngày Nay
Breaking News
Home / ĐỜI SỐNG / Chúa Nhật Thứ III Phục Sinh năm A nầy. Ráng bám theo dấu chân hai môn đệ E-mau

Chúa Nhật Thứ III Phục Sinh năm A nầy. Ráng bám theo dấu chân hai môn đệ E-mau

Người Công giáo tin tưởng vào Thiên Chúa và mừng vui kỷ niệm hằng năm Lễ Chúa Giêsu Phục Sinh đêm thứ bảy tuần thánh tại Nhà Thờ. Vì hoàn cảnh đặc biệt nên phải ở tại gia riêng năm nay, nên mừng Lễ online Ngày Chúa Sống Lại. Tới nay 15 ngày rồi. Cũng đã có nghe những bài tường thật về Chúa sống lại và hiện ra. Niềm vui phục sinh vẫn còn, nên Chúa Nhật thứ III Phục Sinh năm A Nầy, ráng bám sát theo dấu chân hai môn đệ E-mau, xem sao.
Trước hết mình mở Phúc Âm Luca 24:13-35 đọc tỉ mỉ vài ba lần, rồi thử coi Chúa muốn nói gì cho mình. Sau hai ngàn năm, có còn muốn thu nhận thêm đệ tử mới ở tận miền xa nữa không?. Chính mỗi mình có thể đọc chi tiết từng chữ từng câu của đoạn Phúc âm nầy trong Tân Ước hoặc trên Mạng Lưới Điện Não Toàn Cầu, để kiểm chứng và thêm trực nghiệm tâm linh mà tìm cách tri hành hợp nhất tùy theo hoàn cảnh của mỗi cá nhân.
Bài Phúc Âm hôm nay được Thánh Sử thứ ba viết rất sống động, làm như Ông có mặt tại chỗ. Đoạn Tin Mừng nầy làm cảm hứng nhiều nhạc sĩ và họa sĩ. Việt Nam ta có bài Trên Đường E-mau, hai người lữ khách bước đi bên nhau .. của LM Thành Tâm từ hơn 50 năm trước mà tới nay hầu như chưa có bài hát nào thay thế được.
Bên trời Tây có rất nhiều tranh ảnh liên hệ, trong đó có vài chục bức tranh lừng danh về Emmaus của Thiên Tài Hội Hoạ Rembrandt Harmenszoon van Rijn Hòa Lan (1606-1669) có một không hai, được bảo quản trong khung kiếng của viện Bảo tàng và được trân trọng bậc nhất trên thế gian. Có hẳn riêng một chuyên viên đứng bên cạnh, giải thích cho khách thăm viếng mọi ý nghĩa cũng như trả lời mọi câu hỏi đặt ra. Cứ vô Googles.com đánh từ khóa “bức tranh Emamaus hay E-mau” cũng được”. Quí bạn có thể để nhiều giờ thưởng ngoạn nhiều gốc cạnh của nghệ thuật hội hoạ của hàng trăm tranh Emau, mà thêm suy nghĩ những ý nghĩa và tầm nhìn mà họa sĩ tài danh gói ghép trong đó. không uổng phí đâu.
Trở lại chính đề, Thánh Luca là người Hy-lạp ngoại giáo trở lại, là môn đệ của Thánh Phaolô, cũng là tác giả sách Phúc Âm thứ ba khoảng giữa năm 70 và 75 AD. thêm sách Tông Ðồ Công Vụ nữa. Trước kia Luca làm nghề Thầy Thuốc, là người học thức, có tài viết văn, thêm khiếu kể chuyện, riêng những câu chuyện có ích lợi đặc biệt cho dân ngoại như mình.
Cố Linh Mục Giáo Sư Nguyễn Tấn Thinh (1929-1993) của Cần Thơ chuyên dạy Tiếng Pháp nhiều năm, đã có học hay đọc được tài liệu ở đâu, mà đã nhiều lần kể lại cho cả đám học trò thời trước rằng Thánh Sử Luca, nhờ có dịp gần gũi với Đức Mẹ, nên được nhiều cuộc phỏng vấn về Chúa Giêsu, do đó những thêm thắt tình tiết trong Tin Mừng rất đặc biệt hấp dẫn. Y Bác Sĩ Luca lúc Chúa Giêsu sống lại, đang còn là lương dân, đâu có biết mô tê gì đến biến cố phục sinh của Chúa. Thánh Nhân chỉ ghi lại câu chuyện hai môn đệ E-mau ba bốn chục năm sau, dựa vào những lời kể đi thuật lại, truyền miệng. Nhưng câu chuyện được sắp xếp thứ tự với cái kết có hậu dường ấy hậu thế .
Bên dưới, xin ghi một số từ ngữ theo kiểu cập nhật hóa mà Cha Piô Ngô Phúc Hậu có những lần đã làm, cộng thêm với lối Ben-Hur của Nhà Tiểu Thuyết Kitô Giáo Hoa Kỳ Lewis Wallace (1827–1905) hướng tới người chưa nghe, giúp phần dễ đọc.
Số là có hai thường dân, một ông tên Clêôpas, cả hai người làng E-mau, cách chừng 12km hướng Tây Bắc Giêrusalem – Do Thái, đã liều mình mà cả lòng chọn phò Ngài Giêsu làm Minh Chủ, vì thấy Sư Phụ dạy nhiều điều ngay lẽ thật, cùng làm nhiều phép lạ hay quá. Nên nhị vị nam nhân nầy theo Ông với dụng ý chính là danh lợi, y trang như mấy đệ tử khác thôi.
Ai ai cũng chỉ mong cầu và chờ đợi ngày Sư Phụ mình giải phóng xứ sở Do Thái, rồi bình định thống nhất thiên hạ, thì mình cũng được Ngài bổ nhiệm, còn nếu Ngài quên thì phải tự ráng tranh đấu nội bộ mà giành giựt, để được hy sinh vào những chức vụ nhỏ nhoi như Bộ Trưởng Kinh Tế, Tài Chính hoặc thấp nhất như bộ Trưởng Quốc Phòng hay Nội Vụ, thì cũng ráng cam lòng mà chịu.
Rồi đùng một cái, Thầy mình bị Giuđa nội công, bán ra cho những Thầy Cả Thượng Tế Giu-diêu bảo căn và nhóm thường dân đang phò tá hàng giáo sĩ trị. Mà Sư Phụ của Tân Môn Phái mình không chịu làm phép lạ chống cự để tự giải thoát, lại còn chấp nhận chết trên thập giá như một tội nhân nô lệ. Chết vô lý quá, không hiểu nổi và vì những lẽ gì?. Có mấy vị nữ lưu ở Giêrusalem kể chuyện đã gặp Ngài sống lại. Nhưng hai ông thì chưa, nên thất vọng ê chề, bèn quá bộ về quê E-mau trong thất bại mà chưa biết cách nào để làm lại.
Rồi bóng chiều dần xuống, kìa một khách bộ hành oai vệ nhanh chân trờ tới, làm quen, nhập nhóm, nói chuyện lu bu thiên thời địa lợi nhân hoà trên mây. Chả biết gì về biến cố quan trọng tại Giêrusalem mấy ngày qua về Ông Giêsu tốt lành bị chết oan ức, bất công, do nhóm Thầy Pharisiêu quá khích với lề luật cũ, lạm dụng, núp bóng danh đạo, mượn bàn tay thực dân xâm lược là Roma giết Ngài, để tạo danh đời.
Tới đây người khách lạ bèn duyệt qua các sách có liên hệ trong Thánh Kinh, nói về Đấng Kitô phải đau khổ, chết, mới sống lại để vào vinh quang.
Khi gần tới cây ôliêu đầu làng, hai ông mời người khách lạ ở lại vì ngày sắp tàn. Tại bàn ăn, người khách cầm lấy bánh dâng lời chúc tụng, bẻ ra, trao cho hai ông. Tức thì mắt hai ông bừng tỉnh, nhận ngay ra Thầy, nhưng Ngài biến đi trước mặt hai ông.
Câu chuyện trên đây hấp dẫn nhất đối với thế giới mới, đại diện là Hai Môn Đệ trên đường Emaus, để minh chứng thật chỉ có Đấng đầy đủ Quyền Năng, mới có thể sống lại từ cõi chết. Đây cũng là niềm hi vọng cho mọi thế nhân, đang mang thân xác chết tiệt, sẽ được sống lại như Thầy. Và khi đã phục sinh, Thần tính của Ngôi Hai chủ động trên nhân tính thể xác. Nên Ngài không còn bị đóng khung lệ thuộc không gian và thời gian nữa.
Trước khi đạo Chúa tới Việt Nam, ông bà tổ tiên ta đã có khái niệm về Đấng Quyền Uy, được gọi là Trời, Ông Thiên làm gì cũng được. Và bây giờ cả lương giáo vẫn còn kính nể và tôn thờ Ông Trời đó.
Xin tiếp truyện về hai ông E-mau nầy, sau khi thấy Chúa chết, đã quá chán chường thất vọng, nên mờ con mắt đức tin, chết phần tinh thần, phải chờ Chúa nhỏ thuốc cho con mắt linh hồn, mới sáng lên, mà nhận ra được Chúa. Thuốc đó là Bẻ Bánh, Bí Tích Thánh Thể hay Mình Máu Thánh Chúa. Mình Máu Chúa chính là lương thực của sự sống lại và là sức sống trong trường hợp nầy. Vì Thánh Thể cũng chính là biểu tượng của lễ tế từ cái chết và phục sinh cùng chung hòa họp lại, để nuôi sống linh hồn con người muôn thế hệ.
Bài phúc âm cho thấy Chúa mở mắt hai môn đệ và cho của ăn linh hồn rồi lại biến mất. Có nghĩa là hai ông khi được đả thông, được bổ sức nhờ Lương thực Thiên Thần rồi, thì những việc kế tiếp là bổn phận của hai ông. Hai Vị đã nhanh chóng trở về Giêrusalem gặp các Tông đồ, làm chứng và loan truyền về Thầy đã phục sinh, thuật lại những điều mắt thấy tai nghe về Thầy. Mẩu gương này dạy chúng ta, dù ở đâu đâu, cũng phải sẵn sàng làm chứng về Chúa trong mọi ngày còn sống.
Nhưng rồi thử nhìn ngược một chút chung quanh thế giới nầy, việc Chúa biến đi, bỏ lại mình cô đơn giữa cảnh hầu như lúc nào ác xấu cũng đầy dẫy thế gian. Như bệnh dịch cúm vô hình Corona-19 đang hoành hành khắp nơi hôm nay, làm phát sinh ra và thêm con số những người vô thần. Lúc bị khổ đau quá mình cũng thấy hình như không có thần thánh.
Ai đã nỡ lòng nào gây ra thảm cảnh Corona năm 2019 qua 2020 nầy, chỉ vì chính trị phục vụ kinh tế muôn cách tàn nhẫn, mà không màng chi đến sinh mạng của người cô đơn thấp cổ bé miệng vô tội. Riêng mình, thú thực có những lúc mình không thấy Chúa đâu hết! Chúa rất mờ nhạt trong mắt mình tuy chưa hoàn toàn mất lòng tin. Lời cầu tha thiết thật lòng của mình hầu như đi mất hút!
Trong lịch sử cũng đã bao lần, người ta phải rất nghi ngờ vị Chúa của Đạo giáo, có quyền năng thưởng kẻ lành phạt kẻ ác. Nhưng không mấy khi chịu ra tay làm ngay, mà cứ để cho kẻ ác tác oai tác quái làm cho như bao người, như trong Sách Truyện Thánh Kinh, về bà vợ của Ông Gióp mất lòng tin.
Ông Gióp ăn ngay ở lành mà bị thất điên bát đảo. Trước đó, Ông giàu có hào con, dư thừa hào của, tài sản bề bề. Đùng một cái, mất sạch do ác tâm của kẻ dấu mặt ghen tị. Thân thể bị ghẻ lở thúi tha, phải ngồi ngoài nhà, trên đống phân tro, tay cầm miểng sành, gạt từng giòi bọ ra khỏi ung nhọt. Nên bà vợ thấy ông trong cảnh hãi hùng, mà miệng vẫn ca tụng Chúa công chính, làm cho bà quá thất vọng, mất hẳn lòng tin nơi chúa, nỗi cơn lôi đình, quát tháo tai ông: “Hãy nguyền rủa Đức Chúa Trời và chết đi” Sách Gióp 1:1-22; 2:1-13; 42:10-17.
Tóm gọn. Câu chuyện E-mau trên, dạy mình là kẻ hay kém lòng tin, rằng: “có còn hơn không, có còn hơn không” như lời Thà Như Giọt Mưa trong Tình Khúc Phạm Duy. Hi vọng vào một Đấng Ơn Trên của tôn giáo mình là đều cần thiết và chính đáng. Vì sau cơn bị cực, tới hồi thái lai. Lịch sử trái đất quay vòng như vậy hàng ngàn năm rồi. “Tin thì được – gõ thì được mở – xin thì được cho”, không chóng thì chày, tùy theo công đức của từng cá nhân.
Còn câu chuyện Ông Gióp – đại diện cho mình – vẫn ca tụng Chúa, dù trong hạnh phúc cũng như trong gian nan, trong bệnh hoạn cũng như lúc mạnh khỏe…để tin tưởng và yêu Ngài, thương người, lo cho mình nữa, trong suốt đời sống.
Cuối cùng, nếu mình được thuyết giảng rồi được thuyết phục để nói ra rằng không có Đấng Toàn Năng Sáng Tạo và điều hành vũ trụ, theo lời dạy của quý Thầy đạo mình, mà chỉ có Nguyên Lý Nhân Quả và Luân Hồi, thì luôn tốt lắm, cũng rất cần thiết và chính đáng nữa. Những niềm tin nầy cũng giúp mình hiểu thêm về lý lẽ có thể giải thích được về thiện ác đang hoành hành trên thế gian, đang ảnh hưởng nặng tới mình. Từ đó, mình làm chủ lấy mình, mà có thái độ sống sao cho được phúc tránh họa đời nầy, mà làm nền tảng phát sinh Trí Huệ, để đạt quả vị Nhất Như ngay trong đời nầy và trong chốn bất lậu về sau vậy.

vô hạ

About nvngaynay

Comments are closed.

Scroll To Top