Người Việt Ngày Nay
Breaking News
Home / ĐỜI SỐNG / Bỏ Mình Vác Thập Giá Theo Thầy Chúa Nhật 22 Thường Niên A

Bỏ Mình Vác Thập Giá Theo Thầy Chúa Nhật 22 Thường Niên A

Lịch sử thế giới và riêng Lịch sử Giáo Hội cho thấy, có những thời người ta chịu khó học giáo lý cho lấy có, rồi thành Kitô hữu với dụng ý mượn danh đạo tạo danh đời. Kitô Giáo là một quyền lực mềm quan trọng trên thế giới với gần hai tỉ thành viên hôm nay, nên có thể bao che giúp đỡ nhiều mặt cho ai biết lợi dụng để tiến thân mong cầu danh lợi thú?
Nhưng căn tính của Đạo Chúa thì lại khác. Chính Chúa Giêsu giáng trần sống như một thường dân nghèo khó, đã công bố “Ai muốn theo Ta, hãy bỏ mình, vác thập giá mình mà theo” trong Phụng Vụ Lời Chúa, Chúa Nhật 22 Thường Niên A, ngày 30/08/2020 nầy. Xin chịu khó đọc kỹ cả ba bài Thánh Kinh bên dưới coi Chúa răn dạy thêm mình những gì?
Bài Đọc I. Sách Ngôn Sứ Gêrêmia 20:7-9.
Lạy Chúa, Chúa đã khuyến dụ tôi, và Chúa đã khuyến dụ được tôi. Chúa đã hùng mạnh hơn tôi và thắng được tôi: suốt ngày tôi đã trở nên trò cười, và mọi người đều chế nhạo tôi. Mỗi lần tôi nói, tôi phải la lớn và loan báo sự hung bạo và điêu tàn, cho nên Lời Chúa làm cớ cho tôi bị nhục nhã và bị chế nhạo suốt ngày. Tôi đã nói rằng: “Tôi sẽ không nhớ đến Người nữa, sẽ không nhân danh Người mà nói nữa, thì lúc đó trong lòng tôi như lửa đốt nóng, âm ỉ trong xương cốt tôi, tôi kiệt sức, không chịu nổi nữa”.
Bài Đọc II. Thư Thánh Phaolô gởi người Do Thái 12: 1-2.
Anh em thân mến, tôi nài xin anh em vì lượng từ bi Thiên Chúa, hãy hiến thân anh em làm của lễ sống động và thánh thiện, đẹp lòng Thiên Chúa. Đó là việc phụng thờ hợp lý anh em phải làm. Anh em đừng theo thói đời này, nhưng hãy canh tân lòng trí anh em, để anh em biết đâu là thánh ý Chúa, biết điều gì tốt lành đẹp lòng Chúa và hoàn hảo.
Phúc Âm thánh Mathêu 16:21-27
Khi ấy, Chúa Giêsu bắt đầu tỏ cho các môn đệ thấy: Người sẽ phải đi Giêrusalem, phải chịu nhiều đau khổ bởi các kỳ lão, luật sĩ và thượng tế, sẽ bị giết và ngày thứ ba thì sống lại. Phêrô kéo Người lại mà can gián Người rằng: “Lạy Thầy, không thể thế được! Thầy sẽ chẳng phải như vậy đâu”. Nhưng Người quay lại bảo Phêrô rằng: “Hỡi Satan, hãy lui ra đàng sau Thầy, con làm cớ cho Thầy vấp phạm, vì con chẳng hiểu biết những gì thuộc về Thiên Chúa, mà chỉ hiểu biết những sự thuộc về loài người”. Phúc Âm thánh Mathêu 16:21-27
Bấy giờ Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Nếu ai muốn theo Thầy, thì hãy từ bỏ mình đi, và vác thập giá mình mà theo Thầy. Vì chưng, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai đành mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ được sự sống. Nếu ai được lợi cả thế gian mà thiệt hại sự sống mình, thì được ích gì? Hoặc người ta sẽ lấy gì mà đổi được sự sống mình? Bởi vì Con Người sẽ đến trong vinh quang của Cha Người, cùng với các thiên thần của Người, và bấy giờ, Người sẽ trả công cho mỗi người tùy theo việc họ làm”.
Vài ghi nhận và tâm tình.
Sách Ngôn Sứ Gêrêmia 20:7-9 cho biết rõ số phận của những người được Chúa chọn riêng cho đại cuộc của Chúa là phải gặp gian nguy. Ơn gọi nầy nguy hiểm quá chừng. Theo thói đời, đa phần người trong cuộc, giới phụ huynh thời trước và hôm nay nữa, đâu có muốn chính mình và con em mình bị như vậy, mà hầu như chỉ mong cầu lên hàng khanh tướng theo nghĩa đen.
Trong bài Tin Mừng cũng cho thấy Phêrô đại diện tông đồ tuyên xưng lòng tin. Nhưng khi Chúa Giêsu cho biết Người phải theo ý Cha đi con đường đau thương, thì Ông lại khuyên can ngược cho Thầy. Nhưng Ông bị Chúa Giê-su quở trách. Rồi Chúa cũng nhân tiện đề ra lộ đồ cho môn đệ là bỏ đi ý riêng để theo ý Thiên Chúa, và phải vác thập giá mình hằng ngày mà theo Người.
Chúa Giêsu đã đuổi Satan xéo đi, đi chỗ khác, khi cám dỗ Chúa thất bại, Mt 4:10. Nhưng ở đây Chúa chỉ ra lệnh cho Phêrô lui lại phía sau để từ bỏ tư tưởng của Satan và con người, mà học tư tưởng của Thiên Chúa Is. 55: 6-9, là qua đau thương để vào vinh quang Lc 24:25. Con đường ngược dòng chật hẹp để nên hoàn thiện. Con có sợ con đường khó khăn nầy không?
Ráng từ bỏ chính mình, như có thể tránh vài việc ích kỷ tham lam hại người hại vật, mà có thể chấp nhận tri túc tiện túc đúng lưong tâm trong sáng. An bần lạc đạo.
Thí dụ như bạn tôi kể lại, một lần về thăm quê nhà tại xứ Trà Vinh. Anh thấy một bà trung niên ráng mở miệng con gà mà nhét gạo và dùng ống chít bôm nước vào, cho nặng hơn trước khi bán cân ký. Trước cảnh tượng đó, anh liền cho ý kiến: bà làm vậy, con vật đau khổ và người mua cũng đủ khôn để trừ bì nhiều hơn, hạ giá mua hơn, Nhưng bà chủ gà xừng xộ lớn tiếng: “sống như chú làm sao bằng người được”! Một sự kiện khác, tránh bôm nước vào bụng con vật, heo, trâu bò … trưóc khi làm thịt. Không chích nước hay rau câu, rong biển, cho đinh vào thịt thú để gạt người mua vô tư. Tránh bán thuốc giả trị bệnh thật. Không xịt thuốc diệt côn trùng trên trái cây, rau cải rồi đem bán ngay vì thị tường có giá …
Ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất. Ai liều mất mạng sống vì Thầy, thì sẽ tìm được mạng sống ấy. Trong Kinh Hoà Bình của Thánh Phanxicô Khó Khăn cũng có nhiều dòng nói ngược của Do Thái, đưa tới nghĩa xuôi, dựa trên lòng tin vào cuộc sống mai sau, do Chúa là vị Thẩm Phán công minh, cân đo bù trừ chính xác, có khi ngay bây giờ, hoặc sau cái chết và ngày Tận Thế. Do đó có những người được chọn riêng, đã giác ngộ lời trên, nên dám liều mình xông pha nguy hiểm khó khăn, có khi cả mất mạng sống khi đi truyền giáo, vì danh Chúa Giêsu. Con có dám vì Chúa mà coi thường mạng mình chút nào chưa?
Vác thập giá mình mà theo Chúa. Ở đây Chúa tiên báo Người sẽ chết cách nào, đồng thời cũng giúp chúng con tinh luyện chính mình và tiến hóa, nhờ chấp nhận những bách hại, tai ương, vất vả, bất lợi, không như ý mỗi ngày, do thế gian và các thế lực thù địch phản nghịch với Thiên Chúa, có khi cũng tự chính mình gây ra nữa.
Riêng Cha Piô Ngô Phúc Hậu tác giả của Nhật Ký Truyền Giáo có ghi nhận đáng chú ý này. Hình như Thiên Chúa thương yêu ai nhiều thì lại để cho kẻ ấy phải nhiều thương đau. Bằng chứng là Cha thương Con vô cùng, nhưng khổ đau của Ngôi Con thì không ai so sánh nổi. Như vậy, con có sợ được Chúa thương riêng không?
Tóm lại. “Lạy Chúa, cứ sự thường, thiên hạ thích sống theo thời, muốn sướng xác, khỏe thân, ưa thích thời trang, vinh vang trên nhung lụa …” Chặn thứ 10, kinh Chặn Đàng Thánh Giá do Đức Cố Giám Mục Nguyễn Văn Thiện (1906-1912) lúc còn làm Linh Mục Bổn Sở Họ Chính Tòa kiêm Tổng Đại Diện, biên soạn cho Giáo Phận Cần Thơ vào những năm 1958-1960. Và cả đám học trò nhỏ Tiểu Học Tây Đô của Họ Đạo thường vào nhà thờ gẫm Đàng Thánh Giá với bản kinh mới nầy mỗi chiều thứ sáu.
Con không muốn mà cũng rất ngán thánh giá các loại nặng nhẹ Chúa ơi, dù Chúa đã vác phần nặng cho con rồi.
Xin giúp con biết sống siêu nhiên, vượt lên chính mình ít nhiều từng bước, như trong kinh nguyện: A rất thánh giá, chúng con kính thờ nẻo thần vững vàng. Chúng con trông cậy một thánh giá vô cùng phép tắc. Lòng chúng con yêu mến tín thành, đều nhờ sự khốn khó Chúa con. Lòng cung kính sấp mình khẩn nguyện, người nhơn đức ban ơn thêm sức, kẻ tội khiên cải dữ về lành…

vô hạ

About nvngaynay

Comments are closed.

Scroll To Top